THỨ HAI TUẦN THÁNH – KHI CHÚA GIÊSU ĐƯỢC XỨC…
Thứ Tư Tuần Thánh: “Spy Wednesday” – ngày của sự phản bội âm thầm và lời mời gọi xét lại lòng mình – Lm. Anmai, CSsR
Thứ Tư Tuần Thánh: “Spy Wednesday” – ngày của sự phản bội âm thầm và lời mời gọi xét lại lòng mình
Trong dòng chảy rất dày đặc của Tuần Thánh, nhiều giáo dân thường nhớ rõ Chúa Nhật Lễ Lá, nhớ rất sâu Thứ Năm Tuần Thánh với bữa Tiệc Ly, nhớ Thứ Sáu Tuần Thánh với đồi Canvê, và nhớ đêm Vọng Phục Sinh rực sáng. Nhưng Thứ Tư Tuần Thánh lại thường trôi qua khá lặng lẽ. Chính vì thế, ít ai để ý rằng trong truyền thống Kitô giáo bằng tiếng Anh, ngày này còn được gọi là “Spy Wednesday”, nghĩa là Thứ Tư Gián Điệp hay Thứ Tư Tình Báo, bởi vì đây là ngày gắn với việc Giuđa âm thầm đi thỏa thuận với các thượng tế để nộp Đức Giêsu. Tên gọi này không phải là danh xưng phụng vụ chính thức của toàn thể Hội Thánh, nhưng là một cách gọi truyền thống rất quen thuộc, nhấn mạnh đến khía cạnh bí mật, lén lút, ẩn giấu trong hành vi phản bội của Giuđa. Nhiều tài liệu Công giáo giải thích rằng ngày này được gọi như vậy vì Giuđa đã “đóng vai kẻ chỉ điểm”, tìm cơ hội nộp Chúa lúc vắng đám đông.
Chỉ một tên gọi thôi mà đã làm bật lên cả một chiều sâu tâm linh. Bởi phản bội, nhiều khi, không bắt đầu bằng tiếng hét giữa quảng trường. Phản bội thường bắt đầu trong im lặng. Nó không đến ồn ào. Nó đến bằng một cuộc rút lui trong lòng. Nó bắt đầu khi trái tim không còn ở với Thầy nữa, dù thân xác vẫn còn ngồi trong nhóm Mười Hai. Nó bắt đầu khi người ta vẫn bước đi bên Chúa, nhưng bên trong đã có một cuộc thương lượng khác âm thầm diễn ra. Chính vì thế, “Spy Wednesday” không chỉ nói về Giuđa ngày xưa. Nó còn soi sáng một sự thật rất đau nhưng rất thật về đời sống thiêng liêng của mỗi người: con người có thể phản bội Thiên Chúa một cách rất kín đáo, từ từ, và gần như không ai nhận ra ngoài chính Chúa.
Tin Mừng kể rằng Giuđa đã đi gặp các thượng tế và tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giêsu. Thánh Luca ghi rất vắn gọn nhưng lạnh người: “Ông ta ưng thuận và tìm dịp nộp Đức Giêsu cho họ lúc không có đám đông.” Chi tiết “lúc không có đám đông” thật sự rất quan trọng. Cuộc phản bội ấy không phải là một hành động bộc phát. Nó có tính toán. Nó có chọn thời điểm. Nó có sự kín kẽ. Nó cần bóng tối của hoàn cảnh để thực hiện điều mà ánh sáng công khai khó lòng làm được. Một số giải thích Công giáo nhấn mạnh chính điểm này: giới lãnh đạo Do Thái muốn bắt Đức Giêsu một cách kín đáo, tránh gây náo động giữa dân chúng; vì thế Giuđa trở thành người chỉ điểm âm thầm, tìm cơ hội thuận tiện cho họ.
Đó là điều làm cho Thứ Tư Tuần Thánh trở nên đặc biệt. Nếu Thứ Năm Tuần Thánh là ngày của tình yêu tự hiến, nếu Thứ Sáu Tuần Thánh là ngày của hy tế cứu độ, thì Thứ Tư Tuần Thánh như ngày phơi bày bóng tối của lòng người. Một bên là Thiên Chúa đang tiến về cuộc khổ nạn trong tình yêu. Một bên là con người đang tính toán đường đi của sự phản bội. Một bên là trái tim của Đức Giêsu mở ra để trao ban. Một bên là trái tim của Giuđa khép lại trong thỏa hiệp. Hai chuyển động ấy đi song song với nhau, và chính đó là bi kịch lớn nhất của Tuần Thánh: Chúa càng yêu, con người càng có thể khước từ; Chúa càng gần, con người càng có thể xa.
Điều làm nhiều người băn khoăn là: tại sao Giuđa lại làm thế? Có phải chỉ vì tiền? Ba mươi đồng bạc dĩ nhiên là một chi tiết rất nổi bật trong trình thuật Thương Khó. Nó cho thấy một sự thật đau đớn: có những lúc con người bán cả điều thánh bằng một món lợi quá nhỏ. Nhưng nếu chỉ dừng ở tiền, có lẽ vẫn chưa đủ. Phản bội trong đời sống con người thường không phải do một nguyên nhân duy nhất. Tiền bạc có thể là cánh cửa, nhưng đằng sau còn là một tâm hồn đã xô lệch từ trước: lòng tham, sự thất vọng, cái tôi bị tổn thương, sự mất niềm tin, một khoảng cách âm thầm với Chúa kéo dài mà không chữa trị. Có những bài phân tích Công giáo lưu ý rằng nơi Giuđa, ngoài yếu tố lòng tham, còn có cả một kế hoạch tinh vi và yếu tố tội lỗi sâu xa đã vận hành từ trước.
Nhưng điều đáng sợ nhất nơi Giuđa không phải chỉ là chuyện ông bán Chúa với giá rẻ. Điều đáng sợ nhất là ông ở rất gần Chúa mà lòng lại rất xa Chúa. Ông không phải là người ngoài. Ông không phải là kẻ chưa từng nghe Tin Mừng. Ông không phải là người chưa từng chứng kiến phép lạ. Ông là một trong Nhóm Mười Hai. Ông đã từng đi theo Chúa, từng nghe Chúa giảng, từng sống chung với Chúa, từng ở trong bầu khí thánh thiện của những ngày đặc biệt. Thế mà cuối cùng, chính ông lại trở thành kẻ mở đường cho bóng tối đi vào. Điều đó là một cảnh báo rất mạnh cho mọi Kitô hữu. Ở trong nhà thờ chưa chắc lòng đã thuộc về Chúa. Làm việc đạo nhiều chưa chắc trái tim đã trung tín. Gần bàn thờ chưa chắc đã gần thập giá trong nghĩa sâu nhất. Có thể người ta vẫn giữ hình thức, vẫn có mặt trong sinh hoạt, vẫn đọc kinh, vẫn phục vụ, nhưng ở một tầng sâu hơn, người ta đã bắt đầu mặc cả với tội lỗi, mặc cả với danh vọng, mặc cả với sự an toàn bản thân.
Chính vì vậy, Thứ Tư Tuần Thánh không chỉ là ngày để nhớ Giuđa, mà còn là ngày để xét lại những phản bội kín đáo trong đời mình. Có những phản bội không mang tên “bỏ đạo”, nhưng vẫn là phản bội. Khi tôi biết điều Chúa muốn mà cố tình làm ngược, đó là phản bội. Khi tôi dùng lời lẽ đạo đức bên ngoài nhưng lòng đầy ghen ghét, đó là phản bội. Khi tôi nhân danh Chúa mà tìm lợi ích cho mình, đó là phản bội. Khi tôi im lặng trước điều xấu chỉ vì sợ mất quyền lợi, đó là phản bội. Khi tôi vẫn đến với Chúa, nhưng thật ra chỉ đến để xin ơn, còn không muốn đổi đời, đó cũng là một dạng phản bội âm thầm. Phản bội không phải chỉ là đứng hẳn về phía sự dữ. Nhiều khi phản bội là không còn đứng trọn về phía Chúa nữa.
Tên gọi “Spy Wednesday” vì thế mang một ý nghĩa mục vụ rất sâu. Nó nhắc ta rằng tội lỗi thường hoạt động như một “mạng lưới tình báo” trong tâm hồn. Ban đầu nó không lộ diện. Nó quan sát. Nó dò xét. Nó tìm lối vào. Nó chờ lúc ta yếu nhất, mệt nhất, cô đơn nhất, tự ái nhất, tham lam nhất, thất vọng nhất. Rồi nó gợi lên một suy nghĩ tưởng như vô hại. Rồi một sự nhượng bộ rất nhỏ. Rồi một bước lùi trong cầu nguyện. Rồi một khoảng nguội lạnh với Bí tích. Rồi một thỏa thuận nho nhỏ trong lương tâm. Và sau cùng, khi nhìn lại, ta mới thấy mình đã đi rất xa. Giuđa không trở thành kẻ phản bội chỉ trong một khoảnh khắc. Cuộc nộp Chúa bên ngoài hẳn đã được dọn đường từ những đổ vỡ bên trong.
Bởi vậy, giáo dân khi nghe đến “Spy Wednesday” đừng chỉ hiểu đơn giản là “à, đây là ngày Giuđa làm gián điệp”. Hiểu như thế thì đúng, nhưng còn quá ít. Cần hiểu sâu hơn: đây là ngày Hội Thánh muốn ta nhận ra cơ chế của tội lỗi trong lòng người. Tội lỗi rất ít khi đi thẳng. Nó thường đi đường vòng. Nó thích bóng tối hơn ánh sáng. Nó thích những thỏa hiệp kín hơn là những quyết định công khai. Nó thích làm cho lương tâm tê dần hơn là đánh sập đức tin ngay lập tức. Nó làm người ta quen với việc giữ một khuôn mặt đạo đức bên ngoài trong khi bên trong đang rạn nứt.
Cũng chính vì thế, ngày này còn giúp ta hiểu rõ hơn về Đức Giêsu. Ngài không chỉ bị đóng đinh bởi bạo lực của đám đông hay quyền lực của nhà cầm quyền. Ngài còn bị trao nộp bởi một người quen thuộc, một người từng ở gần, từng ăn cùng, từng đi cùng. Vết thương do kẻ thù gây ra đã đau, nhưng vết thương do người thân cận gây ra còn đau hơn nhiều. Nơi Đức Giêsu, ta thấy Thiên Chúa không xa lạ với nỗi đau bị phản bội. Ngài hiểu nỗi đau của những ai bị chính người thân, bạn hữu, cộng đoàn, đồng nghiệp làm tổn thương. Ngài hiểu sự lạnh buốt của một cái bắt tay không còn chân thành. Ngài hiểu nỗi đau khi tình nghĩa bị đem ra mặc cả. Ngài hiểu cảm giác của một trái tim trao ban thật mà bị đáp lại bằng toan tính. Vì thế, bất cứ ai từng bị phản bội cũng có thể tìm được sự đồng cảm nơi Đức Kitô.
Nhưng Thứ Tư Tuần Thánh không chỉ dừng lại ở nỗi đau. Nó còn là một lời kêu gọi thức tỉnh. Vì nếu Giuđa là hình ảnh của phản bội, thì chính ngày này cũng là cơ hội để mỗi người quay về trước khi quá muộn. Một trong những điều đau nhất của câu chuyện Giuđa là ông đã phạm tội, rồi ân hận, nhưng lại không đi trọn con đường của sự hoán cải. Ông đau đấy, nhưng không để cho lòng thương xót cứu mình. Ông nhận ra sai lầm, nhưng không ở lại trước dung nhan Đấng có thể tha thứ. Ông tuyệt vọng hơn là tín thác. Đây là bi kịch lớn. Vì tội lỗi không phải là tiếng nói cuối cùng. Phản bội cũng không phải là tiếng nói cuối cùng, nếu con người biết trở về. Điều kinh khủng nhất không phải là ngã, mà là không tin rằng mình còn có thể được nâng dậy.
Từ đó, giáo dân có thể rút ra một bài học rất thực tế: trong đời sống đạo, điều cần sợ không chỉ là những sa ngã lớn, nhưng còn là sự nguội lạnh kéo dài, sự hai lòng âm ỉ, thói quen sống bên Chúa mà không thuộc về Chúa. Một linh hồn không mất Chúa chỉ vì một cơn bão. Nhiều khi linh hồn mất Chúa vì những khe nứt rất nhỏ mà không chịu chữa. Hôm nay lơ là cầu nguyện một chút. Ngày mai thỏa hiệp với một điều trái lương tâm một chút. Ngày kia ghen ghét một chút. Rồi tự bào chữa một chút. Rồi sống hình thức một chút. Cuối cùng, điều đáng sợ xảy ra: người ta vẫn giữ đạo, nhưng không còn nhạy với Chúa nữa. Đó là con đường rất gần với Giuđa.
Nói như vậy không phải để làm giáo dân sợ hãi một cách bệnh hoạn, nhưng để mời gọi một sự tỉnh thức trưởng thành. Thứ Tư Tuần Thánh là ngày rất hợp để mỗi người tự hỏi: tôi đang trung thành với Chúa ở chỗ nào, và tôi đang âm thầm phản bội Chúa ở chỗ nào? Tôi có đang bán Chúa vì tiền không? Có thể không phải bằng ba mươi đồng bạc, nhưng bằng một hợp đồng bất chính, một món lợi thiếu ngay thẳng, một sự gian dối trong công việc. Tôi có đang bán Chúa vì sĩ diện không? Vì sợ mất hình ảnh nên không dám sống thật theo Tin Mừng. Tôi có đang bán Chúa vì sự dễ dãi không? Biết rõ điều đúng mà vẫn chọn điều thuận tiện. Tôi có đang bán Chúa vì các đam mê bí mật không? Tôi có đang sống hai mặt không? Tôi có đang giữ một khoảng tối mà không muốn Chúa chạm vào không?
Câu hỏi ấy càng cần thiết trong thời đại hôm nay. Vì thời nay, sự phản bội càng dễ được ngụy trang. Người ta có thể nói rất hay về Chúa trên mạng xã hội, nhưng sống rất tệ với người thân trong nhà. Người ta có thể bảo vệ hình ảnh đạo đức công khai, nhưng bí mật nuôi những lựa chọn mâu thuẫn với Tin Mừng. Người ta có thể nhiệt thành trong sinh hoạt cộng đoàn, nhưng trong lòng chất chứa sự ganh tị, loại trừ, phe nhóm. Người ta có thể phục vụ bàn thờ mà lại không chịu tha thứ. Người ta có thể đọc Lời Chúa mỗi ngày mà vẫn để tiền bạc làm chủ đời mình. Tất cả những điều đó, nếu không được soi sáng và chữa lành, đều mang dáng dấp của “Spy Wednesday”: một đời sống đạo bề ngoài có vẻ ổn, nhưng bên trong đang diễn ra những cuộc trao đổi nguy hiểm.
Đặc biệt, tên gọi này còn chạm đến một khía cạnh tâm lý rất sâu: sự phản bội thường thích ẩn mình. Người phản bội không muốn mình bị gọi tên ngay. Họ muốn vẫn được xem là người trong cuộc, vẫn được ở bên cạnh, vẫn được tin tưởng, trong khi lòng đã rẽ hướng. Điều đó đúng không chỉ trong câu chuyện Giuđa, mà trong mọi tương quan của con người. Và vì thế, Thứ Tư Tuần Thánh dạy ta một nhân đức rất quan trọng: sự chân thật trước mặt Chúa. Chúa không đòi ta hoàn hảo ngay lập tức, nhưng Chúa đòi ta thật. Thật về vết thương. Thật về cám dỗ. Thật về tham vọng. Thật về sự bất trung của mình. Một linh hồn thật lòng với Chúa thì còn hy vọng rất lớn. Một linh hồn giả vờ trước Chúa thì rất nguy hiểm, vì họ đang sống trong ảo tưởng rằng mình ổn.
Vậy giáo dân nên sống Thứ Tư Tuần Thánh thế nào? Trước hết, hãy sống ngày này trong thinh lặng nội tâm hơn một chút. Đừng để nó trôi qua như một ngày thường giữa tuần. Hãy nhớ: trước Thứ Năm là ngày phản bội âm thầm; trước Bí tích Thánh Thể là cuộc ngã giá; trước nụ hôn bình an là một giao kèo đen tối. Nhìn như thế để thấy tình yêu của Chúa không hề rẻ. Chúa đi vào Tam Nhật Thánh với đầy đủ ý thức rằng có người đang bán mình, vậy mà Ngài vẫn tiến tới. Ngài không rút lui. Ngài không thôi yêu. Ngài vẫn yêu cho đến cùng. Chính điều đó làm cho trái tim người tín hữu phải run lên: tôi đang được cứu độ bởi một tình yêu biết rõ sự phản bội của tôi mà vẫn không ngừng thương xót tôi.
Kế đến, ngày này rất thích hợp để xét mình thật sâu. Không chỉ xét những lỗi bề ngoài, nhưng xét những chuyển động ẩn kín trong lòng. Tôi đang bắt đầu mặc cả với điều gì? Tôi đang nuôi thứ gì mà nếu lớn lên sẽ làm tôi xa Chúa? Tôi đang che giấu điều gì? Tôi có còn cầu nguyện với Chúa bằng trái tim thật không, hay chỉ đọc kinh cho xong? Tôi có còn yêu mến Thánh Lễ, yêu mến Bí tích Hòa Giải, yêu mến Lời Chúa, hay chỉ còn giữ thói quen? Tôi có đang sống đạo vì tình yêu, hay chỉ vì bổn phận, vì nể nang, vì hình thức? Thứ Tư Tuần Thánh là ngày để hỏi những câu hỏi thật khó, bởi chỉ khi dám đi vào sự thật, ta mới được giải thoát.
Ngoài ra, ngày này cũng mời gọi ta cầu nguyện cho những người đang ở bờ vực phản bội: những linh mục đang mệt mỏi và bị cám dỗ bỏ cuộc, những người sống đời thánh hiến đang chiến đấu trong thầm lặng, những đôi vợ chồng đang nguội lạnh tình nghĩa, những người trẻ đang đánh mất đức tin, những người đang mang trong lòng một bí mật tội lỗi mà không biết quay về thế nào. Thứ Tư Tuần Thánh giúp ta hiểu rằng có những linh hồn bên ngoài vẫn đang “đi theo đoàn”, nhưng bên trong lại rất cô độc và nguy hiểm. Họ cần được nâng đỡ bằng cầu nguyện, bằng tình thương, bằng sự đồng hành thật chứ không chỉ bằng phán xét.
Cũng đừng quên rằng Giuđa không chỉ là hình ảnh để ta lên án người khác. Giuđa là chiếc gương để ta sợ cho chính mình. Trong đời sống thiêng liêng, rất nguy hiểm khi ta nghĩ: “Tôi sẽ không bao giờ như vậy đâu.” Người vững nhất lại có thể ngã nếu không khiêm nhường. Người có nhiều năm sống đạo vẫn có thể nguội lạnh nếu không cầu nguyện. Người phục vụ nhiều nhất vẫn có thể tìm mình nếu không kết hợp với Chúa. Thành ra, đứng trước “Spy Wednesday”, điều đúng nhất không phải là kết án Giuđa bằng giọng cao ngạo, nhưng là thưa với Chúa bằng giọng khiêm hạ: “Lạy Chúa, xin giữ con khỏi sự hai lòng. Xin đừng để con ở gần Chúa mà lòng lại xa Chúa. Xin đừng để con phản bội Chúa trong bóng tối của những thỏa hiệp âm thầm.”
Ở một bình diện khác, ngày này còn cho ta một cái nhìn rất thấm về giá trị của sự trung tín âm thầm. Nếu có một phản bội âm thầm, thì cũng phải có một trung tín âm thầm để đối lại. Không phải ai cũng được gọi làm việc lớn lao trong Tuần Thánh. Nhưng ai cũng có thể làm một việc lớn trong trái tim mình: trung thành. Trung thành với giờ cầu nguyện. Trung thành với lương tâm ngay thẳng. Trung thành trong đời sống hôn nhân. Trung thành với bổn phận mỗi ngày. Trung thành với một quyết tâm chừa tội. Trung thành với một nỗ lực tha thứ. Trung thành với việc trở về sau sa ngã. Chính những trung tín nhỏ bé ấy cứu linh hồn khỏi con đường Giuđa.
Có lẽ đó là điều đẹp nhất khi suy niệm về Thứ Tư Tuần Thánh. Ngày này không chỉ cho thấy bóng tối của phản bội, mà còn làm nổi bật hơn ánh sáng của lòng thương xót. Giuđa đi trong bóng tối để tìm chỗ nộp Chúa. Còn Đức Giêsu thì đi trong ánh sáng của ý Chúa Cha để hiến mình cho nhân loại. Một bên là toan tính giữ lấy mình. Một bên là trao ban chính mình. Một bên là khép lòng lại. Một bên là mở lòng đến tận cùng. Đặt hai khuôn mặt ấy cạnh nhau, người Kitô hữu sẽ hiểu: đời sống thiêng liêng của mình mỗi ngày cũng là một lựa chọn giữa hai hướng ấy. Hoặc tôi sống theo kiểu Giuđa: tính toán, giữ mình, mặc cả, che giấu, phản bội trong kín đáo. Hoặc tôi sống theo kiểu Đức Giêsu: chân thật, hiến dâng, tín thác, vâng phục, yêu đến cùng.
Bởi thế, khi bước vào Thứ Tư Tuần Thánh, xin đừng để ngày này trôi qua mờ nhạt. Hãy nhớ rằng đây là ngày lương tâm được đánh thức. Đây là ngày những góc tối bị gọi tên. Đây là ngày Hội Thánh nhắc ta: không phải mọi sự dữ đều đến ồn ào; có những sự dữ mặc áo thân quen, nói giọng dịu dàng, bước đi nhẹ nhàng, và ẩn trong một tâm hồn đã thôi yêu. Đây là ngày mời ta trở về với sự thật, để không bao giờ phải sống gần Chúa mà lại chống lại Chúa.
Và cuối cùng, điều an ủi lớn nhất là thế này: dù câu chuyện của Giuđa rất buồn, Thứ Tư Tuần Thánh vẫn không phải là ngày của tuyệt vọng. Đây là ngày của cảnh báo, nhưng cũng là ngày của ân sủng. Vì bất cứ khi nào ta còn nhận ra bóng tối trong lòng mình, khi ấy ánh sáng vẫn đang hoạt động. Bất cứ khi nào ta còn đau vì tội, khi ấy lòng ta chưa chết. Bất cứ khi nào ta còn muốn quay về, khi ấy cửa lòng thương xót vẫn mở. Cho nên, nếu “Spy Wednesday” nhắc ta về sự phản bội ẩn lén, thì ngày này cũng phải đưa ta tới một quyết tâm rất cụ thể: đừng giấu Chúa điều gì nữa. Hãy đem tất cả ra ánh sáng. Hãy thú nhận những mặc cả âm thầm. Hãy để Chúa chạm vào những góc tối ta vẫn che. Hãy đi xưng tội nếu cần. Hãy cầu nguyện nhiều hơn. Hãy xin ơn trung thành. Hãy xin một trái tim đơn sơ và thật thà.
Vì điều Chúa cần nơi ta không phải là một vẻ ngoài hoàn hảo, nhưng là một trái tim không muốn sống hai mặt. Điều Chúa chờ không phải là một lời hứa lớn lao, nhưng là một lòng trung tín nhỏ bé mà thật. Điều Chúa mong không phải là một con người chưa từng ngã, nhưng là một người sau mỗi lần ngã vẫn biết quay về. Đó là cách duy nhất để ta không trở thành “Giuđa âm thầm” trong đời sống đức tin.
Thứ Tư Tuần Thánh, vì thế, là ngày rất buồn, nhưng cũng rất thánh. Buồn vì nó nhắc đến sự phản bội. Thánh vì nó lột mặt nạ sự giả dối trong ta. Buồn vì thấy lòng người có thể đi xa đến thế. Thánh vì ngay lúc đó, tình yêu của Đức Giêsu vẫn không rút lui. Và trong chính nỗi buồn ấy, Hội Thánh như thì thầm với từng người tín hữu:
Hãy coi chừng những thỏa hiệp trong bóng tối.
Hãy coi chừng một trái tim ở gần Chúa mà không còn thuộc về Chúa.
Hãy coi chừng những lần bán Chúa mà chính mình không để ý.
Nhưng cũng hãy nhớ: chỉ cần con thật lòng quay về, Chúa vẫn còn đó.
Lm. Anmai, CSsR
