skip to Main Content

CÁI CHẾT TRONG SỨ VỤ TỪ THIỆN VÀ TRUYỀN GIÁO THEO QUAN ĐIỂM KITÔ GIÁO

CÁI CHẾT TRONG SỨ VỤ TỪ THIỆN VÀ TRUYỀN GIÁO THEO QUAN ĐIỂM KITÔ GIÁO
Trong dòng chảy của cuộc sống, đôi khi chúng ta đối mặt với những bi kịch dường như vô lý và đau đớn, như khi một người ra đi vĩnh viễn trong lúc đang thực hiện công việc từ thiện hoặc thi hành sứ vụ truyền giáo do một tai nạn bất ngờ. Dưới ánh sáng của đức tin Kitô giáo, những sự kiện này không phải là kết thúc trong bóng tối tuyệt vọng, mà là một phần của bức tranh lớn hơn mà Thiên Chúa đang vẽ nên, nơi mà sự hy sinh trở thành lời chứng sống động cho tình yêu và lòng thương xót. Đức tin dạy chúng ta rằng cuộc sống con người không giới hạn ở thế gian này, mà mở ra với sự sống vĩnh cửu, và cái chết trong khi phục vụ Chúa có thể là một lời mời gọi sâu sắc để chúng ta suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Thay vì nhìn nhận đó như một thất bại hay tai nạn ngẫu nhiên, Kitô giáo mời gọi chúng ta thấy đó là khoảnh khắc Chúa gọi con cái Ngài về với Ngài, nơi mà phần thưởng lớn lao đang chờ đợi những ai đã sống theo gương Chúa Giêsu.
Hãy bắt đầu từ nền tảng của đức tin Kitô giáo, nơi mà cái chết không bao giờ là kết thúc mà chỉ là cửa ngõ dẫn vào sự sống đời đời. Chúa Giêsu Kitô, trung tâm của đức tin chúng ta, đã dạy rõ ràng trong Tin Mừng Gioan: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, thì dù có chết cũng sẽ sống; và phàm ai sống và tin vào Ta, sẽ không bao giờ phải chết.” Những lời này không chỉ là lời an ủi trừu tượng mà là lời hứa chắc chắn, áp dụng cho mọi tín hữu, đặc biệt những ai ra đi trong khi đang thực hiện sứ vụ của Chúa. Làm từ thiện, vốn là biểu hiện cụ thể của giới răn yêu thương tha nhân như chính mình, hoặc truyền giáo, vốn là thực thi Đại Mệnh Lệnh đi khắp thế gian loan báo Tin Mừng, đều là những hành động noi gương Chúa Giêsu. Khi một tai nạn xảy ra trong bối cảnh ấy, đức tin giúp chúng ta nhận ra rằng Chúa không gây ra tai nạn, nhưng Ngài cho phép chúng xảy ra trong một thế giới đã bị tội lỗi làm méo mó, và Ngài có khả năng biến đổi mọi sự thành điều tốt lành. Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Rôma đã khẳng định: “Chúng ta biết rằng đối với những ai yêu mến Thiên Chúa, thì Ngài làm cho mọi sự đều sinh ích lợi cho họ.” Vậy nên, cái chết ấy không phải là vô nghĩa, mà có thể là cách Chúa sử dụng để lan tỏa đức tin, khích lệ cộng đồng, và thậm chí cứu rỗi nhiều linh hồn khác qua lời chứng của người đã ra đi.
Hãy suy ngẫm sâu hơn về khái niệm hy sinh trong Kitô giáo, nơi mà cái chết trong sứ vụ được coi như một hình thức tử đạo hiện đại. Từ “tử đạo” xuất phát từ tiếng Hy Lạp nghĩa là “làm chứng,” và lịch sử Giáo Hội đầy dẫy những tấm gương như vậy. Thánh Stêphanô, vị tử đạo đầu tiên được ghi trong Công Vụ Tông Đồ, đã chết dưới những viên đá ném vào ông trong khi đang rao giảng về Chúa Giêsu. Ông không chết vì một tai nạn ngẫu nhiên, nhưng vì sứ vụ của mình, và ngay cả trong giây phút cuối, ông cầu nguyện cho những kẻ hành hạ mình: “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này.” Lời cầu nguyện ấy không chỉ thể hiện tình yêu tha thứ mà còn trở thành hạt giống đức tin cho nhiều người sau này. Tương tự, các tông đồ như Phêrô và Phaolô đã hy sinh mạng sống vì Tin Mừng, và máu của họ đã tưới tẩm cho Giáo Hội phát triển mạnh mẽ. Trong bối cảnh hiện đại, chúng ta có thể nghĩ đến những nhà truyền giáo chết trong tai nạn máy bay khi đang đến với các bộ lạc xa xôi, hoặc những tình nguyện viên từ thiện thiệt mạng trong thiên tai khi cứu giúp nạn nhân. Những cái chết này, dù đau đớn, đều mang ý nghĩa sâu sắc vì chúng phản chiếu thập giá của Chúa Giêsu – Đấng đã tự nguyện hy sinh để cứu chuộc nhân loại. Chúa Giêsu từng nói: “Không có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì bạn hữu mình.” Vậy nên, người ra đi trong sứ vụ ấy không chỉ là nạn nhân của tai nạn, mà là người anh hùng đức tin, và phần thưởng của họ trên thiên đàng là vinh quang bất diệt.
Đức tin Kitô giáo còn dạy chúng ta nhìn nhận bi kịch này qua lăng kính của sự quan phòng Chúa. Thiên Chúa, Đấng toàn năng và toàn ái, không để bất kỳ điều gì xảy ra mà không có mục đích. Trong sách Gióp, chúng ta thấy một con người trung thành bị thử thách bởi đủ loại tai ương, bao gồm mất mát gia đình và sức khỏe, nhưng cuối cùng, ông nhận ra rằng Chúa có kế hoạch lớn lao hơn những gì mắt phàm có thể thấy. Tương tự, khi một người chết trong lúc làm từ thiện – có lẽ đang cứu giúp người nghèo, chăm sóc bệnh nhân, hoặc xây dựng cộng đồng – đức tin mời gọi chúng ta tin rằng Chúa đang sử dụng sự hy sinh ấy để mang lại hoa trái phong phú. Ví dụ, cái chết của một nhà truyền giáo có thể khơi dậy phong trào truyền giáo mới, khiến nhiều người trẻ dấn thân hơn, hoặc biến đổi trái tim của những kẻ vô thần qua câu chuyện cảm động. Trong lịch sử, chúng ta thấy điều này qua cuộc đời của Mẹ Teresa Calcutta, người đã dành trọn đời cho người nghèo khổ ở Ấn Độ. Dù bà qua đời vì bệnh tật, nhưng nhiều cộng sự của bà đã chết trong các sứ vụ nguy hiểm, và Giáo Hội Công giáo tôn vinh họ như những chứng nhân của lòng thương xót. Đức Giáo Hoàng Phanxicô từng nhấn mạnh rằng những ai chết trong việc phục vụ người khác là “những vị thánh của cửa ngõ,” vì họ noi gương Chúa Giêsu, Đấng đã đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ. Ngay cả trong các giáo phái Tin Lành, nơi nhấn mạnh vào đức tin cá nhân, cái chết ấy được xem như sự hoàn tất lời hứa: “Hỡi đầy tớ trung thành và khôn ngoan, hãy vào hưởng niềm vui của chủ ngươi.”
Đối với những người ở lại – gia đình, bạn bè, và cộng đồng – nỗi đau mất mát có thể dâng trào như sóng dữ, nhưng đức tin Kitô giáo mang lại nguồn an ủi sâu sắc. Thánh Phaolô khuyên nhủ trong thư gửi tín hữu Thessalonica: “Thưa anh em, về những người đã an giấc ngàn thu, chúng tôi không muốn để anh em chẳng hay biết gì, kẻo anh em buồn phiền như những người khác, là những kẻ không có niềm hy vọng.” Niềm hy vọng ấy chính là sự phục sinh, nơi mà người đã ra đi sẽ sống lại trong thân xác vinh hiển, và chúng ta sẽ đoàn tụ với họ trong vương quốc Chúa. Trong lúc đau buồn, chúng ta được mời gọi cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, và tham gia vào cộng đồng đức tin để tìm bình an. Thi Thiên 23 nhắc nhở: “Dù qua thung lũng tối tăm, con không sợ gì vì Chúa ở cùng con; cây gậy và cây roi của Ngài làm con an lòng.” Những lời này không phải là sáo rỗng, mà là nguồn sức mạnh thực sự cho biết bao người đã trải qua mất mát tương tự. Hơn nữa, bi kịch ấy có thể trở thành cơ hội để người ở lại suy ngẫm về cuộc đời mình: Chúng ta có đang sống sứ vụ mà Chúa giao phó? Có đang yêu thương tha nhân một cách dấn thân? Cái chết trong từ thiện hoặc truyền giáo nhắc nhở rằng cuộc sống ngắn ngủi, và chúng ta nên sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, luôn sẵn sàng gặp Chúa.
Hãy mở rộng suy tư về vai trò của cộng đồng Kitô giáo trong việc đối phó với những bi kịch như vậy. Giáo Hội, như một gia đình thiêng liêng, được kêu gọi hỗ trợ lẫn nhau trong lúc đau thương. Các buổi cầu nguyện chung, chia sẻ chứng từ, và các hoạt động tưởng niệm có thể biến nỗi đau thành nguồn cảm hứng. Ví dụ, nhiều tổ chức truyền giáo như Operation Mobilization hay World Vision đã mất đi các thành viên trong tai nạn, nhưng họ tiếp tục sứ vụ với tinh thần mạnh mẽ hơn, coi đó như lời kêu gọi từ Chúa để kiên trì. Trong Công giáo, việc phong thánh cho những vị tử đạo hiện đại như Cha Jerzy Popiełuszko ở Ba Lan, người bị giết vì sứ vụ xã hội, cho thấy Giáo Hội coi trọng sự hy sinh ấy. Ngay cả trong các tai nạn không phải bách hại trực tiếp, như xe cộ hay thiên tai, đức tin giúp chúng ta thấy rằng Chúa đang hiện diện, an ủi qua Thánh Thần, và hứa ban ơn sủng để vượt qua. Thánh Têrêsa Avila từng viết rằng Chúa không bao giờ thử thách vượt quá sức chịu đựng của chúng ta, và Ngài luôn đồng hành.
Dưới góc nhìn Kitô giáo, những cái chết trong sứ vụ từ thiện hoặc truyền giáo không phải là bi kịch vô vọng mà là đỉnh cao của đức tin, một hy sinh giống như Chúa Giêsu trên thập giá. Chúng nhắc nhở chúng ta rằng Chúa nắm giữ mọi sự trong tay Ngài, và Ngài biến đổi sự chết thành sự sống. Nếu bạn đang suy ngẫm về một trường hợp cụ thể, hãy nhớ rằng Chúa là Đấng yêu thương, và Ngài mời gọi bạn tin tưởng vào kế hoạch của Ngài. Qua cầu nguyện và đức tin, nỗi đau sẽ dần nhường chỗ cho hy vọng, và câu chuyện ấy có thể trở thành ánh sáng cho nhiều người khác. Đức tin Kitô giáo không hứa một cuộc đời không đau khổ, nhưng hứa rằng Chúa sẽ đồng hành và ban thưởng vĩnh cửu cho những ai trung thành. Vậy nên, hãy sống sứ vụ của mình với lòng can đảm, biết rằng ngay cả trong tai nạn, Chúa vẫn là Chúa.
Lm. Anmai, CSsR

Back To Top