NĂM THÁNH KẾT THÚC KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG, MÀ LÀ LỜI MỜI GỌI LÊN ĐƯỜNG. ĐỪNG ĐỂ LÒNG THƯƠNG XÓT CHỈ NẰM LẠI NƠI NGƯỠNG CỬA NHÀ THỜ, HÃY MANG NÓ VỀ GIA ĐÌNH, CÔNG SỞ VÀ TRƯỜNG HỌC.
NĂM THÁNH KẾT THÚC KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG, MÀ LÀ LỜI MỜI GỌI LÊN ĐƯỜNG. ĐỪNG ĐỂ LÒNG THƯƠNG XÓT CHỈ NẰM LẠI NƠI NGƯỠNG CỬA NHÀ THỜ, HÃY MANG NÓ VỀ GIA ĐÌNH, CÔNG SỞ VÀ TRƯỜNG HỌC.
Khi những hồi chuông cuối cùng của nghi thức bế mạc Năm Thánh vang lên, khi cánh Cửa Thánh dần khép lại trong sự trang nghiêm và tĩnh lặng, có một cảm giác bồi hồi len lỏi trong lòng mỗi người tín hữu. Chúng ta đã đi qua một hành trình ân sủng, một khoảng thời gian mà lòng thương xót được tôn vinh như kim chỉ nam cho mọi hành động. Tuy nhiên, nếu chúng ta coi việc đóng cửa đền thờ là sự kết thúc của một chiến dịch, hay là dấu chấm hết cho những nỗ lực sống tử tế, thì có lẽ chúng ta đã hiểu lầm bản chất thực sự của Năm Thánh. Cánh cửa gỗ có thể khép lại, nhưng cánh cửa của tâm hồn và sứ mạng thì phải được mở toang hơn bao giờ hết. Năm Thánh kết thúc không phải để chúng ta trở lại với lối sống cũ, mà là để bắt đầu một hành trình mới với một trái tim đã được làm mới, một đôi mắt đã được thanh tẩy để nhìn thấy nỗi đau của tha nhân và một đôi tay sẵn sàng hành động.
Lòng thương xót không phải là một khái niệm trừu tượng nằm trên trang sách hay chỉ tồn tại trong những lời kinh nguyện lâm râm dưới mái vòm nhà thờ. Nó là một dòng chảy sống động, một nguồn năng lượng cần được luân chuyển. Nếu chúng ta chỉ cảm thấy đạo đức khi quỳ trước bàn thờ, nhưng lại trở nên khô khan và hẹp hòi ngay khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa thánh đường, thì lòng đạo đức đó chỉ là một lớp vỏ bọc hình thức. Ngưỡng cửa nhà thờ không phải là ranh giới ngăn cách giữa cái thánh thiện và cái phàm trần, mà là một điểm xuất phát. Tại đó, chúng ta được nạp đầy năng lượng yêu thương để rồi đem năng lượng ấy tỏa lan vào mọi ngõ ngách của cuộc sống. Lòng thương xót thực sự chỉ bắt đầu có giá trị khi nó “chạm” vào thực tế, khi nó được hiện thực hóa trong những mối quan hệ đời thường nhất, những nơi vốn dĩ đầy rẫy những va chạm, mâu thuẫn và mệt mỏi.
Gia đình chính là trạm dừng chân đầu tiên và quan trọng nhất của hành trình hậu Năm Thánh này. Đôi khi, chúng ta dễ dàng bao dung với người lạ, dễ dàng mỉm cười với một người bạn ngoài xã hội, nhưng lại khắt khe và thiếu kiên nhẫn với chính những người thân yêu nhất dưới cùng một mái nhà. Mang lòng thương xót về gia đình nghĩa là học cách tha thứ cho những thiếu sót nhỏ nhặt của người bạn đời, là dành thời gian lắng nghe tâm tư của con cái thay vì chỉ đưa ra những mệnh lệnh áp đặt. Đó là sự dịu dàng của người chồng dành cho người vợ sau một ngày làm việc mệt nhoài, là sự hiếu thảo bằng hành động của con cái đối với cha mẹ già yếu. Lòng thương xót trong gia đình không cần những diễn văn hùng hồn, nó nằm ở chén cơm nóng, ở cái nắm tay an ủi, và ở khả năng giữ thầm lặng thay vì buông lời cay nghiệt khi cơn giận nổi lên. Nếu mỗi ngôi nhà đều trở thành một “ốc đảo” của lòng thương xót, thì thế giới này đã vơi đi một nửa nỗi đau.
Rời khỏi mái ấm, lòng thương xót cần được theo chân chúng ta đến tận công sở, nơi mà sự cạnh tranh, áp lực hiệu suất và những toan tính lợi ích thường xuyên ngự trị. Ở đó, lòng thương xót hiện diện qua sự công bằng, sự trung thực và lòng nhân ái giữa đồng nghiệp với nhau. Đừng để lòng thương xót nằm lại nhà thờ khi bạn bước vào văn phòng. Thay vào đó, hãy mang nó theo để biến môi trường làm việc vốn khô khan trở nên nhân văn hơn. Lòng thương xót nơi công sở là khi một người lãnh đạo biết quan tâm đến hoàn cảnh khó khăn của nhân viên, là khi những người đồng nghiệp giúp đỡ nhau hoàn thành công việc thay vì đố kỵ, kèn cựa. Đó cũng là việc giữ gìn đạo đức nghề nghiệp, không vì lợi ích cá nhân mà gây hại cho cộng đồng. Khi chúng ta làm việc với tinh thần của lòng thương xót, công việc không còn là gánh nặng để mưu sinh, mà trở thành một phương tiện để phục vụ và thăng tiến nhân phẩm con người.
Trường học, nơi ươm mầm cho những thế hệ tương lai, lại càng cần sự hiện diện của lòng thương xót hơn bao giờ hết. Trong một thế giới quá đề cao điểm số và thành tích, lòng thương xót nhắc nhở chúng ta rằng giáo dục trước hết là đào tạo con người. Mang lòng thương xót vào học đường là tạo ra một môi trường mà học sinh không chỉ học kiến thức, mà còn học cách yêu thương và thấu cảm. Đó là người thầy biết kiên nhẫn với những học sinh chậm tiến, là những học sinh biết bảo vệ và giúp đỡ bạn bè bị bắt nạt. Lòng thương xót trong giáo dục sẽ giúp xóa tan sự lạnh lùng, ngăn chặn bạo lực học đường và xây dựng một thế hệ biết sống vì người khác. Nếu một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong bầu khí của lòng thương xót, chúng sẽ lớn lên với một tâm hồn lành mạnh và trở thành những nhân tố tích cực để chữa lành thế giới trong tương lai.
Chúng ta thường lầm tưởng rằng làm việc nhân đức là phải làm những điều gì đó lớn lao, vĩ đại, nhưng thực tế, lòng thương xót thường ẩn mình trong những điều bình thường nhất. Đó là việc nhường đường khi tham gia giao thông, là việc giữ gìn vệ sinh chung, là một lời cảm ơn chân thành với người phục vụ. Khi Năm Thánh kết thúc, chúng ta được mời gọi để trở thành những “bí tích” sống động của lòng thương xót giữa đời thường. Điều này đòi hỏi một sự can đảm nhất định, bởi sống yêu thương trong một thế giới đôi khi đầy rẫy sự thờ ơ không phải là việc dễ dàng. Có thể chúng ta sẽ bị coi là khờ dại, có thể chúng ta sẽ chịu thiệt thòi về mặt vật chất, nhưng phần thưởng của lòng thương xót là một sự bình an nội tâm sâu sắc mà không quyền lực hay tiền bạc nào có thể mua được.
Hành trình đi tới của chúng ta sau Năm Thánh cũng là một hành trình đi ra khỏi cái tôi ích kỷ. Lòng thương xót thúc đẩy chúng ta nhìn ra ngoài cửa sổ nhà mình để thấy những người vô gia cư, những người bệnh tật, những người đang bị gạt ra bên lề xã hội. Đừng để lòng thương xót chỉ dừng lại ở những đồng tiền lẻ bố thí vội vàng, mà hãy biến nó thành sự dấn thân. Mang lòng thương xót vào cuộc sống nghĩa là sẵn sàng đứng về phía lẽ phải, bảo vệ kẻ yếu thế và nỗ lực xây dựng một xã hội công bằng hơn. Mỗi hành động tử tế nhỏ bé của chúng ta, khi được thực hiện với tình yêu lớn lao, sẽ tạo thành những làn sóng lan tỏa, làm thay đổi bộ mặt của thế giới. Chúng ta không thể thay đổi cả thế giới trong một ngày, nhưng chúng ta có thể thay đổi thế giới của một người nào đó ngay hôm nay bằng lòng thương xót.
Sự chuyển dịch từ “ngưỡng cửa nhà thờ” đến “gia đình, công sở, trường học” là một cuộc hoán cải liên tục. Nó đòi hỏi chúng ta phải tỉnh thức để không rơi vào thói quen đạo đức giả hình. Nhà thờ là nơi chúng ta tìm thấy nguồn sáng, nhưng thế giới ngoài kia mới là nơi ánh sáng cần phải chiếu soi. Nếu ánh sáng chỉ tụ lại một điểm trong đền thờ, nó sẽ chói lòa nhưng không sưởi ấm được ai. Nhưng nếu ánh sáng đó được mỗi người mang đi, nó sẽ xua tan bóng tối của sự vô cảm đang bao trùm khắp nơi. Năm Thánh kết thúc chính là lúc chúng ta thực hành những gì đã học, đã cầu nguyện và đã cảm nhận. Đây là lúc đức tin được minh chứng bằng hành động, và lòng mến được cụ thể hóa bằng sự phục vụ.
Nhìn lại hành trình đã qua, chúng ta hãy tự hỏi mình: Lòng thương xót đã thực sự bén rễ trong tim ta chưa, hay nó chỉ là một cảm xúc nhất thời trong những ngày lễ hội? Câu trả lời không nằm ở lời nói, mà nằm ở cách chúng ta đối xử với người khó tính nhất trong gia đình, cách chúng ta xử lý một tình huống bất công tại nơi làm việc, và cách chúng ta đối diện với những sai lầm của người trẻ tại học đường. Năm Thánh là một khóa huấn luyện tâm linh, và giờ đây là lúc chúng ta bước vào cuộc thi thực tế của đời người. Đừng để những ân sủng đã nhận được bị lãng phí do sự lười biếng hay sợ hãi. Hãy để lòng thương xót trở thành hơi thở, thành nhịp đập và thành phong cách sống hằng ngày của chúng ta.
Lời mời gọi lên đường luôn đi kèm với những thách đố, nhưng cũng đầy rẫy hy vọng. Khi chúng ta mang lòng thương xót về với gia đình, chúng ta xây dựng nền tảng cho một xã hội vững bền. Khi chúng ta mang nó đến công sở, chúng ta thánh hóa lao động. Khi chúng ta mang nó vào trường học, chúng ta gieo mầm cho tương lai. Và khi chúng ta mang nó ra mọi nẻo đường đời, chúng ta đang biến thế gian này trở thành một tiền sảnh của thiên đàng. Năm Thánh không kết thúc, nó chỉ đang chuyển mình từ những nghi lễ phụng vụ sang “phụng vụ cuộc đời”. Mỗi ngày mới thức dậy là một cơ hội mới để viết tiếp những trang sử của lòng thương xót.
Cuối cùng, hãy nhớ rằng lòng thương xót không bao giờ cạn kiệt nếu chúng ta biết chia sẻ nó. Càng cho đi, chúng ta lại càng nhận được nhiều hơn. Đừng bao giờ nản lòng nếu nỗ lực của bạn chưa được nhìn nhận, hay nếu lòng tốt của bạn bị đáp lại bằng sự bạc bẽo. Hãy cứ tiếp tục gieo vãi lòng thương xót nơi bạn sống, nơi bạn làm việc và nơi bạn học tập. Chính những hành động lặng lẽ đó sẽ là bằng chứng hùng hồn nhất cho sức sống của đức tin. Năm Thánh khép lại để một kỷ nguyên của lòng thương xót được mở ra trong chính cuộc đời bạn. Hãy can đảm bước đi, vì lòng thương xót chính là con đường dẫn đến sự sống thật, là nhịp cầu kết nối con người với con người, và là lời giải đáp duy nhất cho những nỗi đau của nhân loại hôm nay.
Hy vọng rằng, sau khi những ánh đèn sân khấu của các sự kiện lớn tắt đi, ánh sáng của lòng thương xót trong tâm hồn mỗi người vẫn sẽ tiếp tục cháy rạng ngời. Nó sẽ cháy trong những căn bếp ấm áp, trong những văn phòng bận rộn, trong những lớp học đầy ắp tiếng cười và cả trong những bước chân âm thầm trên đường phố. Đó chính là ý nghĩa đích thực của việc sống đạo. Đừng để lòng thương xót chỉ nằm lại nơi ngưỡng cửa nhà thờ, bởi vì Thiên Chúa không chỉ ngự trong đền thờ, Ngài đang đợi bạn ở gia đình, ở công sở và ở trường học – nơi những con người đang khát khao sự thấu cảm và yêu thương. Hãy lên đường, vì hành trình đẹp nhất của lòng thương xót chỉ vừa mới bắt đầu.
Lm. Anmai, CSsR
